Vì sao có những vận động viên không đoạt chức vô địch nhưng vẫn được ca ngợi như anh hùng? Bởi vì đối thủ mà chúng ta cần chiến thắng nhất, không phải là người mạnh nhất, mà là chính bản thân mình.

★ Chỉ dùng một nửa khả năng, để dẫn đầu trước một nhóm những người có học lực bằng một nửa bạn, đáng tự hào sao? ★ Dùng tới 200% nỗ lực, để đạt được thành tựu bằng một nửa người có bằng cấp, tài lực, vật lực gấp 8 lần bạn, thì có gì phải đáng xấu hổ?

Cuộc sống chỉ biết ganh đua với người khác thì cực kỳ mệt mỏi. Nếu không biết đối mặt với chính mình thì lại hết sức chây ỳ. Nếu vậy, muốn làm người giỏi nhất thì chỉ cần học tập, làm việc trong môi trường toàn những người có năng lực kém cỏi hạng bét, thế là xong.

Khi nào thì nên cay cú vì thua cuộc? Không phải khi đối phương ăn gian, mà khi bạn tự hiểu mình chưa cố gắng hết sức. Nếu rùa chiến thắng chỉ vì uống được thuốc tiên, thì thỏ chẳng có gì phải ân hận cả. Thỏ không trân trọng khả năng của chính mình, nên nó mới thua trong nhục nhã. Những người bạn muốn hạ gục, những tấm gương bạn muốn noi theo, tất cả chỉ đều là nguồn cảm hứng thôi. Mục tiêu để giỏi hơn, giàu hơn, thành công hơn người ta đều không phải là cái đích cuối cùng. Hãy tự nhìn vào bản thân mình xem nào, đang ở đâu, đang có thu nhập như thế nào, đang có hiệu suất công việc ra sao, và phải làm sao để vượt lên những dấu mốc đó. Thứ nào đang cản chân bạn, là hoàn cảnh hay là những e ngại từ chính trong nội tâm?

Chiến thắng được thói trì hoãn, chiến thắng được nỗi e dè, chiến thắng những giây phút nản lòng, đấy mới là vinh quang chói chang nhất.

------ (Từ cuốn sách: Bạn đáng giá bao nhiêu)

--------------------------------------------------------

Khắp nẻo giăng đầy hoa cỏ may 

Áo em sơ ý cỏ găm đầy

Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,

Ai biết lòng anh có đổi thay?